Bùi Văn Phú. Gửi đến BBC News Tiếng Việt từ California, Hoa Kỳ. Paris By Night. Nguồn hình ảnh, Bui Van Phu. Chụp lại hình ảnh,.
“Lạ giường” về một đôi vợ chồng giả bộ bỏ nhau để hưởng trợ cấp xã hội. “Sau lần khép cửa” về các bác sĩ Việt ở Quận Cam bị bắt vì gian lận y tế làm xôn xao dư luận trong những năm giữa thập niên 1980. Tôi thấy sự kiện này không thể dùng lý luận chính trị để cắt nghĩa được.” [Thời Báo Xuân Mậu Dần 1998, San Jose] Bốn mươi năm qua, trung tâm Thuý Nga với các chương trình ca nhạc Paris By Night, trong đó có 30 năm với MC Nguyễn Ngọc Ngạn, đã làm nên một thương hiệu trong mỗi gia đình Việt Nam tại hải ngoại, và nhiều gia đình trong nước, khiến Hà Nội xem đó như những “chiến dịch tâm lý chiến” đánh vào chế độ cộng sản. Ông phản đối việc phổ biến tác phẩm của những nhà văn trong nước mà một số người cho là phản tỉnh, hay những văn nghệ sĩ có chủ trương hoà giải với cộng sản. Những tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp, Trần Mạnh Hảo, Dương Thu Hương theo ông vẫn chưa phải là sáng tác trong tự do, mà chỉ ra đời khi được nhà nước cho phép. Chỉ thơ Nguyễn Chí Thiện viết trong tù nhưng trong tự do tư tưởng của chính tác giả mới là văn chương phản kháng địch thực. Nhưng là sinh viên nghèo, khi đó chỉ làm báo sinh hoạt sinh viên nên chúng tôi không thể đón nhận tập bản thảo mấy trăm trang của anh. “Chính quyền cũng đã liên lạc với tôi nhiều lần qua các Đại sứ quán, cũng như Tổng lãnh sự ở Mỹ và Canada, tức là không phải chỉ là bầu show không mà bên phía chính quyền Việt Nam cũng có ý mời tôi về. Còn về bầu show, áp lực nhiều nhất mà mời tôi về là lúc cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên về Việt Nam, họ mong tôi về chung với cô Kỳ Duyên. Tôi không có ý định về, khi mà tôi sang trình diễn tại Campuchia, khi đó bầu show từ Hà Nội, họ bay thẳng cả sang Campuchia điều đình, họ mời tôi về, nhưng mà tôi lại không có ý định về Việt Nam…" “Trong quan tài buồn” về những chính sách sửa sai sau cải cách ruộng đất. Cuối năm 1997 tôi có cuộc phỏng vấn với nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn, ông nhận xét: “Băng Paris By Night 40 là một biến cố ồn ào nhất trong hơn 20 năm qua tại hải ngoại… Anh hỏi tôi đánh giá sự kiện đó như thế nào thì tôi chưa tìm được câu trả lời. Nhìn bề mặt, tôi chỉ thấy rõ một điều ngạc nhiên là: Đối với những cuốn băng tuyên truyền đích thực của cộng sản thì người ta coi rất nhẹ, đánh giá rất thấp. Trong khi đó, một khuyết điểm của băng Thuý Nga thì lại tạo nên một trận cuồng phong. Trước đây ông ít được biết đến trong nước, vì chính thức thì Paris By Night không được phép lưu hành tại Việt Nam. Vào những năm bản lề của thiên niên kỷ, các băng Paris By Night có mặt tại Việt Nam đều là sao chép lậu để bán hay cho thuê. Qua trải nghiệm của riêng mình, tôi được xem vài băng trong nhà người quen ở Sài Gòn thì chỉ có các tiết mục ca nhạc, còn phần MC giới thiệu đã bị cắt bỏ. Theo một người chuyên cho thuê băng cho biết, đó là làm ăn thương mại có tự kiểm duyệt để tránh gặp rắc rối với nhà nước. Nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn là người bắc di cư năm 1954, thời trẻ tham gia hoạt động sinh viên, tốt nghiệp Đại học Văn Khoa Sài Gòn, có thời gian là sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng hoà, dạy Việt Văn bậc trung học. Sau 1975 có mấy năm ông đi học tập cải tạo và trong chuyến vượt biển cuối năm 1978 người vợ cùng con duy nhất của ông đã chết trên biển. Tất cả những trải nghiệm đó làm nên con người ông, cho ông chất liệu sáng tác gần một trăm tác phẩm nhiều thể loại. Trong tập “Một thập niên nhìn lại” nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn kể rằng khi được mời làm MC, sau nhiều đắn đo, suy nghĩ, một trong những lý do ông nhận việc này, theo đề nghị của người em ruột là nhạc sĩ Ngọc Trọng, khuyên ông nên xuất hiện trên Paris By Night ít nhất một lần để cho thân phụ, đã 82 tuổi, còn ở Việt Nam thấy mặt và giọng nói của ông sau bao năm xa cách. Khi Việt Nam mở cửa, người Việt hải ngoại được về thăm quê hương, có người vui và cũng có gia đình buồn vì tan nát. “Ngày trở lại” đã miêu tả điều đó qua đôi vợ chồng người Việt ở Canada, mà theo tác giả: “Bao nhiêu gia đình đang êm ấm ở hải ngoại, hễ để cho ông chồng về nước một mình là kể như bắt đầu ngày tàn của hạnh phúc”.
Song May. Gửi tới BBC News Tiếng Việt từ Sài Gòn. Trẻ em nhận quà Tết. Nguồn hình ảnh, Song May. Chụp lại hình ảnh,. Cảnh trẻ em nhận quà Tết tại Bệnh viện ...
Có lẽ vì thế mà cháu bị tái phát vào xương và đã đi thật xa khỏi cái thế giới buồn bã này 14 năm trước. Vâng, khi con trai tôi bị buộc phải xạ trị ở Bệnh viện Ung Bướu lúc cháu hơn 3 tuổi, lúc đó Bệnh viện Ung Bướu chỉ có máy xạ cũ và chưa trang bị máy xạ kỹ thuật cao. Và tôi cay đắng nhớ lại lời bác sĩ A.L.L - người chữa trị cho con trai 4 tuổi của tôi khi cháu sang Bệnh viện NUH Singapore - vì bị tái phát vào xương sau 6 tháng chữa trị ở Bệnh viện Ung Bướu: “Tiến trình hóa trị cho con bà ở Việt Nam là đúng phác đồ, có lẽ vì xạ trị khối u chưa đúng mà con trai bà bị tái phát”. Quá trình bệnh của bé là một sự đau đớn kéo dài. Hồi tháng 4/2021, một người bạn của tôi từng giúp tiền cho một bé trai bị ung thư não ở Bệnh viện Ung Bướu có điều kiện xạ trị máy kỹ thuật cao, vì khối u não của bé ở vị trí khó, rất hiếm gặp, mà máy xạ trị thường (bảo hiểm y tế chi trả toàn bộ) không thể bắn tia chính xác vào chỗ khối u giống như máy xạ trị kỹ thuật cao (TrueBeam). Số tiền xạ trị trên máy TrueBeam là 70 triệu đồng. Tương tự như NHTT, khi bác sĩ ở Bệnh viện Ung Bướu chỉ định PTT 10 tuổi bị ung thư não phải xạ trị, họ đã quyết định chuyển PTT ra Bệnh viện Trung Ương Huế, vì ở đó mới có kỹ thuật viên gây mê cho trẻ em trước khi xạ.
BBC Worklife. Getty Images. Nguồn hình ảnh, Getty Images. Alan, 27 tuổi, đang là một công chức, khi quyết định chuyển ra khỏi ngôi nhà của gia đình ở ...
“[Sống với bố mẹ bạn khiến bạn cảm thấy như] mọi thứ đều ở chế độ lái tự động, bạn luôn được làm thay mọi việc,” chuyên viên sáng tạo nội dung Brenda Tan nói trong một video ghi lại cảnh cô chuyển đến một căn hộ dạng studio. Sau khi tốt nghiệp đại học giữa cơn đại dịch, cô nhanh chóng tìm được một công việc thực tập sinh. Cho đến lúc đó, nếu xu hướng hiện tại tiếp tục, những người trẻ tuổi Singapore rời khỏi nhà bố mẹ để thuê nhà ở riêng sẽ trở nên ít bị phán xét hơn và trở nên phổ biến hơn, họ sẽ quan tâm đến việc đáp ứng ưu tiên cho nhu cầu độc lập và chất lượng sống của họ hơn, và họ có thể ra ở riêng được nhờ có mức thu nhập và khoản tiền chi vào chỗ ở cao hơn. Nhà xã hội học từ NUS, Tan Ern Ser gợi ý rằng Ủy ban Nhà đất Công có thể cân nhắc việc cho thuê những căn hộ chưa bán được hoặc xây dựng những căn hộ cho thuê được thiết kế đặc biệt "để phục vụ cho những người trẻ tuổi được xác định là cần không gian riêng", và nói rằng các chính sách hiện hành nên "cân nhắc việc đáp ứng các hình thức ưu tiên mới nổi sắp xếp cuộc sống giữa những người Singapore trẻ tuổi… và tìm cách thu hút cả những người chưa hội đủ yếu tố được thuê mua nhà ở công cộng”. Anh cũng phải trả nhiều hóa đơn hơn trước - chẳng hạn như đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, tiền điện nước và tiền bảo hiểm, là những khoản mà trước đây đều do cha mẹ chi trả - cũng như trả tiền thuê nhà. Nhưng anh coi các khoản chi phí phát sinh thêm này là một sự đánh đổi xứng đáng cho cuộc sống độc lập mà anh có được. Tiến sĩ Tan Ern Ser, nhà xã hội học từ NUS, đồng ý và nói rằng khi những người trẻ “thích sống theo kiểu riêng của họ, trong đó có việc tách khỏi cha mẹ, ra ở riêng hoặc sống với ai đó khác” không có nghĩa là họ ít quan tâm đến cha mẹ. Một cuộc khảo sát năm 2018 cho thấy cứ 10 người được hỏi thì có 6 người tin rằng hôn nhân đồng tính luôn luôn, hoặc hầu như là điều sai trái. Một cuộc khảo sát khác cho thấy giới trẻ Singapore khó chấp nhận việc các thành viên trong gia đình có mối quan hệ đồng giới hơn so với bạn bè hoặc đồng nghiệp. “Chuyển ra ngoài đã khiến tôi trưởng thành theo cách mà tôi thực sự thích thú. Tôi cảm thấy như tôi được là chính mình. Tôi có được không gian đúng theo nghĩa đen để phát triển thành một người lớn thực sự." “Một khi bạn bước qua một độ tuổi nhất định, việc sống với cha mẹ có thể trở nên bất tiện vì cảm thấy bị hạn chế quyền tự do khi ở nhà," Chua nói. Cùng với việc thiếu riêng tư, đó là một "nơi chốn khó khăn" để có thể trở thành một người trưởng thành. Cô đã trải qua một thời gian ở ký túc xá chung của trường đại học và sống với bạn thuê chung nhà trong một học kỳ ở nước ngoài tại New York, nhưng cảm thấy bước tiếp theo nên là một không gian riêng. Tuy nhiên, ở hầu hết các xã hội châu Á, điều này khó được chấp nhận về mặt văn hóa; chuyển ra ngoài đôi khi bị cho là thể hiện sự bất kính với cha mẹ. Ở Singapore, sống ở nhà bố mẹ cho đến khi kết hôn là chuyện đương nhiên; ước tính có khoảng 97% người chưa kết hôn trong độ tuổi từ 15 đến 34 sống với cha mẹ vào năm 2013. Khoảng 90% những người sống trong HDBs là mua nhà. Nhưng quan trọng là chỉ những cặp vợ chồng dị tính đã kết hôn - Singapore hiện không công nhận hôn nhân đồng tính - và những người độc thân trên 35 tuổi mới được mua những căn nhà này.