Ngày mùng 7.7 âm lịch hàng năm ngoài ý nghĩa Thất tịch còn được dân gian gọi là tiết Khất xảo, gắn với ý nghĩa cầu xin điều may mắn và giỏi nghề.
Nhiều địa phương vào trưa ngày 7.7 người ta ngắt “mầm khéo léo” (mầm đậu) ném vào nước, dưới ánh nắng “mầm khéo léo” của ai có cái bóng giống chiếc kim, cái kéo, đóa hoa, con chim… Những phong tục dân gian tốt đẹp của lễ Khất xảo thể hiện tình yêu lao động, mong muốn giỏi giang trong nghề nghiệp. Như vậy Ngưu Lang – Chức Nữ không chỉ để lại cho dân gian một thần thoại về tình yêu mà còn gắn với sự cần cù, thông minh và tình yêu lao động. Khuất xảo là một phong tục cổ truyền, nguồn gốc của lễ nghi này gắn với chuyện tình của Ngưu Lang – Chức Nữ. Trong cuốn Lịch tiết khí với lễ tục dân gian (Nhà xuất bản Văn hóa Dân tộc ấn hành, năm 2003), tác giả Trịnh Đình Tuấn kể lại: “Tục truyền từ thời cổ có chàng Ngưu Lang lương thiện nhưng nghèo khổ, cha mẹ mất từ nhỏ, sống cùng với anh trai và chị dâu. Không ngờ chị dâu bụng dạ độc ác, bắt Ngưu Lang phải làm việc nặng nhọc kể cả những việc bẩn thỉu, không cho ăn no mặc ấm, khi chia gia tài cho em ra ở riêng chị dâu chiếm hết ruộng vườn nhà cửa cha mẹ để lại.
Đây là một câu chuyện cổ tích vô cùng nổi tiếng trong văn hóa Trung Quốc.
Một hôm, Chức Nữ và các nàng tiên trên trời xuống trần gian chơi, đi tắm ở sông. Dưới sự giúp đỡ của bò già, Ngưu Lang đã làm quen với Chức Nữ, sau đó hai người đã có tình cảm với nhau. Ngưu Lang không lên thiên đình được, bò già cho Ngưu Lang biết, sau khi nó chết, Ngưu Lang hãy dùng da của nó làm giày, đi giày da này thì có thể lên thiên đình. Ngưu Lang nghe theo lời bò, đi giày làm bằng da bò, mang theo hai đứa con, cưỡi mây lướt gió lên thiên đình đi tìm Chức Nữ. Sau khi về tới nhà, chị dâu vẫn đối xử thậm tệ với Ngưu Lang, nhiều lần muốn làm hại Ngưu Lang, may mà lần nào cũng được bò già tìm cách cứu giúp, cuối cùng chị dâu tức quá hoá giận, đuổi Ngưu Lang ra khỏi nhà, Ngưu Lang chỉ yêu cầu mang theo bò già ra đi. Ngưu Lang trèo đèo vượt núi, đi rất xa, cuối cùng đã tìm thấy con bò già ốm nặng. Ngưu Lang thấy bệnh tình của con bò già rất nặng, bèn vội vàng đi cắt cỏ cho bò ăn, suốt 3 ngày liền, con bò già được ăn no, từ từ ngẩng đầu lên nói với Ngưu Lang rằng: "Ta vốn là bò tiên xám, vì vi phạm vào luật cấm trên thiên đình, bị đày xuống trần gian". Sau khi biết câu chuyện của Ngưu Lang, cụ già vừa cười vừa nói với Ngưu Lang rằng: "Cháu đừng buồn nữa nhé, ở núi Phục Ngưu có một con bò già ốm nặng, cháu hãy cố chăm sóc và nuôi nấng nó. Khi con bò khỏi bệnh, cháu có thể dẫn nó về nhà". Một năm vào mùa thu, chị dâu bắt Ngưu Lang phải đi chăn bò, chỉ cho Ngưu Lang mang theo 9 con bò nhưng lại yêu cầu Ngưu Lang lúc về phải có 10 con mới được về nhà, Ngưu Lang không còn cách khác, buộc phải cùng với đàn bò, rời khỏi làng.