Sau một đoản văn đầy xúc động của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, lễ Bông hồng cài áo diễn ra lần đầu tiên trong mùa Vu lan - rằm tháng 7 năm 1962.
“Chiều nay, khi đi học hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Năm 1964, Nhà xuất bản Lá Bối ra mắt độc giả quyển Bông hồng cài áo, in khổ ốm dài để có thể bỏ vào bì thư gửi tặng bạn bè trong ngày Vu lan. Bụt dạy: Vào thời không có Bụt ra đời thì thờ Cha thờ Mẹ cũng là thờ Bụt. Đây là điều tôi muốn nói với các bạn trẻ ở Việt Nam cũng như trên thế giới. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa mầu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi”. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi, thì anh cũng hỏi một câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ sống trong tình thương bất diệt. Và ngày mai mất mẹ, Anh sẽ không hối hận, đau lòng, tiếc rằng anh không có mẹ. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. Sau đó Bông hồng cài áo được in ra nhiều lần, một số chùa bắt đầu tổ chức lễ Bông hồng cài áo. Từ đó, lễ Bông hồng cài áo đã trở thành một truyền thống. Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đã khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu lan”. Rằm tháng Bảy năm ấy, họ họp nhau lại tại chùa Xá Lợi, làm lễ Bông hồng cài áo lần đầu tiên. Anh Tôn Thất Chiểu, một thành viên của Đoàn Sinh viên Phật tử, đã gửi bài viết cho Hòa thượng Thích Đức Tâm, hồi đó đang làm chủ bút nguyệt san Liên Hoa của Giáo hội Tăng già Trung Phần. Tập san Liên Hoa đã đăng nguyên bài dưới tựa đề Nhìn kỹ Mẹ. Hòa thượng Trí Thủ, bổn sư của Hòa thượng Đức Tâm, đọc được đoản văn trên nguyệt san Liên Hoa đã khóc vì cảm động. Trong một lần trả lời phỏng vấn trên nguyệt san Giác Ngộ năm 2008, Sư ông Làng Mai cho biết: “Đoản văn được viết năm 1962, sau 9 tháng nghiên cứu về khoa Tôn giáo Đối chiếu tại Đại học Princeton, tôi về nghỉ hè tại Camp Ockanickon ở Medford thuộc tiểu bang New Jersey, Hoa Kỳ. Ban ngày tôi chơi và nói chuyện với thanh thiếu niên về văn hóa Việt Nam và đi chèo thuyền trên hồ, ban đêm tôi viết văn. Tôi viết đoản văn Bông hồng cài áo trong một căn lều gỗ người trẻ dành cho tôi”. Truyền thống Bông hồng cài áo đã được tròn 60 năm và ngày càng trở nên phổ biến trong dịp lễ Vu lan ở hầu khắp các chùa chiền trên đất nước Việt Nam, ở các chùa Việt Nam khắp thế giới và cả các chùa trên thế giới.
Mỗi khi được hát trong dịp lễ Vu Lan, ca khúc như trỗi dậy trong tâm trí của mỗi người con khi nghĩ về Mẹ của mình.
Về hoàn cảnh ra đời ca khúc “Bông hồng cài áo”, theo lời kể của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ: Năm 1963, do tham gia phong trào đấu tranh của Phật giáo ông bị chính quyền cũ bắt giam 1 năm tù. Ở trong tù, người ông nghĩ đến nhiều nhất là mẹ mình. Cho nên khi ra tù, tình cờ đọc được tập văn xuôi “Bông hồng cài áo” của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, những tình cảm trìu mến về mẹ lại bùng lên và ông đã hoàn thành ca khúc này ngay sau đó. Ca khúc “Bông hồng cài áo” tuy dựa ý từ văn xuôi, nhưng lại mang nặng chất thơ và ca dao: “Mẹ, mẹ là dòng suối dịu hiền. Mẹ, mẹ là bài hát thần tiên. Là bóng mát trên cao. Có thể nói trong suốt nhiều thập niên qua, hầu hết các ca khúc của Phạm Thế Mỹ đều được phổ biến rộng rãi và đặc biệt có một sức ảnh hưởng to lớn với sinh viên học sinh miền Nam vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh. Là tiếng dế đêm thâu. Là nắng ấm mương dâu. Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời... ”. Đặc biệt mỗi khi được hát trong dịp lễ Vu Lan, ca khúc như trỗi dậy trong tâm trí của mỗi người con khi nghĩ về Mẹ của mình. (Tóc mây). Là một trong những nhạc sĩ nổi tiếng với dòng nhạc tình tự dân tộc, Phạm Thế Mỹ được biết đến với hàng trăm ca khúc quen thuộc từ trước năm 1975, đặc biệt là ca khúc Bông hồng cài áo (viết từ ý tùy bút của thiền sư Thích Nhất Hạnh). Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sinh tại An Nhơn, Bình Định. Ông từng là phóng viên của báo Quân đội Nhân dân (Phòng Chính trị Liên khu V). Ông chính là em ruột của nhà văn Phạm Văn Ký (nhà văn Pháp, gốc Việt, 1910-1992) và nhà thơ Phạm Hổ (1926-2007). Nhiều tài liệu cho rằng ca khúc đầu tay của ông là Nắng lên xóm nghèo, nhưng theo ông tiết lộ thì đó là bản nhạc Đường về quê em (ca khúc này được giải thưởng Phạm Văn Đồng - Liên Khu V). Ông mất ngày 16/1/2009. Trong suốt thập niên 60 và 70, những bài hát của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ đã làm nên một dòng chảy khác biệt trong âm nhạc trữ tình Việt Nam. Đó là những khúc nhạc hân hoan ca ngợi vẻ đẹp của quê hương Việt Nam mà đến nhiều năm sau, người yêu nhạc vẫn còn nghe, còn hát bằng tâm hồn tràn đầy yêu thương.
(ĐCSVN) - Vu Lan là lễ có ý nghĩa lớn trong đời sống tinh thần của người dân Việt Nam. Vào mùa lễ Vu Lan, phật tử khắp nơi cài lên áo một bông hồng.
Màu trắng tuy buồn thương nhưng thanh khiết như động viên người con thảo hãy sống thật tốt dù đấng sinh thành vắng bóng. Hoa hồng trắng còn muốn nhắc nhở con người rằng phải sống thật tốt, ý nghĩa để người ra đi cảm thấy tâm hồn được an nhiên, thanh thản và không còn vướng bận chuyện trần gian. Cho dù cuộc sống này vất vả thế nào chúng ta cũng dành thời gian về thăm cha mẹ, thắp nén hương tưởng nhớ tới ông bà tổ tiên, dòng họ... Điều này cũng lý giải rằng, cài bông hồng đỏ hay bông hồng trắng mùa Vu Lan có thể chỉ là hình thức về nghi lễ, nhưng thực sự nó là cần thiết để nhắc nhớ con người ta giữa nhịp ngày hối hả, giữa cuộc đời bề bộn chen đua, hãy biết dừng lại mà sống chậm hơn, đừng nhìn xa mãi, nhìn khắp mọi nơi mà quên đi không nhìn gần lại, ngay xung quanh mình là những người thân đã - đang và sẽ vẫn dành tình cảm yêu thương cho cuộc đời mình. Và mình đã thực sự hết lòng sống cho gia đình, cho những tình cảm thiêng liêng và cao quý ấy? Như ai đó đã nói rằng, khi cài một bông hồng lên ngực, thật gần nơi tim, có lẽ chúng ta mới cảm nhận rõ hơn bao giờ hết một điều rằng: Mỗi người chỉ có một gia đình, mất đi không bao giờ có lại. Và mẹ cha luôn là vốn liếng yêu thương nhất cho mỗi cuộc đời... Riêng hoa hồng vàng sẽ cài lên ngực áo của chư tôn Thiền đức. Màu vàng là màu của sự giải thoát, màu của ánh đạo được Như Lai thế tôn truyền trao đến hàng Thích tử, cài lên hoa hồng vàng ấy như cài lên một sứ mệnh mà vạn loại hữu tình giao phó, đưa người thoát bến mê, tiến về bờ giác. Thay vì cài bông hồng đỏ hoặc trắng để chỉ cho cha mẹ hiện tiền, những người tu sĩ còn có cha mẹ rộng hơn, lớn hơn, cao cả hơn. Đó là tất cả chúng sinh, vì thế cài bông hồng vàng để tỏ rõ lý tưởng cao quý này. Trong buổi lễ Vu Lan thiêng liêng, ai còn cha mẹ sẽ được cài lên ngực áo một đóa hoa hồng đỏ thắm, đó như một lời nhắc nhở rằng mình vẫn còn cả cha và mẹ, còn cả một bầu trời yêu thương cao rộng để cảm nhận niềm hạnh phúc và tự nhủ luôn biết cố gắng để làm cha mẹ yên lòng. Ai mất cha hoặc mẹ thì nhè nhẹ cài lên ngực mình đóa hồng nhạt. Những ai không may mất đi cả hai đấng sinh thành thì cài lên ngực hoa hồng trắng - màu của ký ức, như nhắc nhớ về những thời khắc thiếu vắng bóng hình mẹ, cha.
TTTĐ - Vu Lan là dịp để người trẻ sống chậm và yêu thương nhiều hơn. Đặc biệt, người được cài bông hồng đỏ hẳn sẽ tự hào vô cùng vì trên đời này còn có Mẹ ...
10/08/2022 14:00 10/08/2022 14:53 10/08/2022 16:20 Yêu bố mẹ!”. Và đến bây giờ, năm con 18 tuổi, con đã cố gắng hết sức để có thể thi đỗ vào một trường Đại học ở tốp đầu. Vì con biết, chỉ khi con vững bước vượt qua mỗi bậc thang trên hành trình chinh phục ước mơ, con biết bố mẹ hạnh phúc rất nhiều!”, đó là những dòng tâm sự của cô gái Nguyễn Hồng Nhung, học sinh trường THPT Nguyễn Gia Thiều (Long Biên). Con luôn tự hào và hạnh phúc khi được làm con của bố mẹ.”.
Vu Lan, người còn đủ mẹ, cha sẽ được cài lên ngực áo hoa hồng đỏ; ai không may mất đi mẹ, cha thì cài lên ngực hoa hồng trắng buồn thương, run run rơi nước ...
Khi cha mẹ lìa trần, chúng ta vẫn giữ lòng biết ân, hiếu thảo ấy bằng cách hồi hướng những công đức đã tích lũy đến cha mẹ. Tuy nhiên, TT.Thích Thiện Hạnh cho rằng, màu sắc hoa hồng, trắng hay đỏ chỉ là sự quy ước. Cần ý thức rõ ràng rằng, chúng ta sẽ cài vào tâm khảm sâu xa của trái tim hiếu thảo những “bông hồng tâm linh”. Một khi cài hoa lên áo với tâm hiếu thuận trọn vẹn hướng đến cha mẹ thì màu sắc của bông hồng tâm linh sẽ cực kỳ rực rỡ, nhiệm màu. Trong nghi lễ Bông hồng cài áo, cảm nhận được sự thiêng liêng, gần gũi khi được đón nhận bông hồng, nâng niu, cẩn trọng cài lên ngực. Đặc biệt, những người con còn cha mẹ thì cài bông hồng đỏ như một lời nhắc nhở rằng mình vẫn còn cả cha và mẹ, còn cả một bầu trời yêu thương cao rộng để cảm nhận niềm hạnh phúc và tự nhủ luôn biết cố gắng để làm vui lòng cha mẹ. Hãy quay về bên cha mẹ. Theo TT.Thích Thiện Hạnh, Giáo hội Phật giáo Việt Nam, trong buổi lễ Vu lan, ai còn cha mẹ sẽ sung sướng được cài lên ngực áo một đóa hoa hồng, ai mất mẹ cài lên ngực đóa hồng trắng buồn thương. Vu Lan, người còn đủ mẹ, cha sẽ được cài lên ngực áo hoa hồng đỏ; ai không may mất đi mẹ, cha thì cài lên ngực hoa hồng trắng buồn thương, run run rơi nước mắt. Theo Đại đức Thích Minh Phú, trụ trì chùa Tường Nguyên (Q.4, TP.HCM), "Bông hồng cài áo" là tên một tùy bút được sáng tác năm 1962 của cố Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Tùy bút này được lấy cảm hứng từ một lần Thiền sư được một sinh viên Nhật cài lên ngực một hoa hoa trắng trong ngày mẹ của phương Tây, do ngài đã mất mẹ.
Thừa Thiên - Huế- Phật tử tham dự lễ Vu Lan ở chùa Phước Duyên nắm bàn tay nhăn nheo của cha mẹ, ôm mẹ từ phía sau và cài hoa lên ngực áo đấng sinh thành.
Các phật tử cài bông hồng lên ngực cha mẹ và những người tham gia đêm lễ. Những người còn cha, còn mẹ sẽ được cài bông hồng màu hồng. Những người mất cha hoặc mất mẹ, hoặc cả hai sẽ được cài bông hồng màu trắng. Trong đêm tri ân, các phật tử cũng tổ chức văn nghệ cúng dường lễ Vu Lan. Các tiết mục đều nói về công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Nhiều phật tử và người dân tham gia lễ tri ân đêm lễ Vu Lan không cầm được nước mắt vì xúc động. Tối 10/8 (13/7 âm lịch), nhiều phật tử đã về chùa Phước Duyên ở phường Hương Long, TP Huế dự lễ tri ân cha mẹ trong lễ Vu Lan do nhà chùa tổ chức. Không gian đêm lễ tri ân được tổ chức giữa sân chùa. Cha mẹ của các phật tử được nhà chùa mời đến tham gia.
Từ trước năm 1962, trong một lần thiền sư vào nhà sách ở Nhật Bản đúng vào Ngày của mẹ, thiền sư đã được một cô gái cài lên áo một bông hoa trắng mà không rõ lý ...
Nghi thức bông hồng cài áo bắt nguồn từ thiền sư Thích Nhất Hạnh. Từ trước năm 1962, trong một lần thiền sư vào nhà sách ở Nhật Bản đúng vào Ngày của mẹ, thiền sư đã được một cô gái cài lên áo một bông hoa trắng mà không rõ lý do. Hoa hồng tượng trưng cho sự tri ân, hiếu thảo và lòng biết ơn của con cái đối với bậc sinh thành dù cho họ còn hay không còn trên cõi đời này. Ngoài ra, hoa hồng còn thể hiện một tình yêu chân thành, son sắc, sự cao quý và ngát hương. Ở Nhật Bản, theo phong tục của họ thì bông hoa hồng tượng trưng cho niềm hạnh phúc. Khi về đến Việt Nam, vào ngày lễ Vu Lan thì hoa học được mọi người cài lên ngực áo để tỏ lòng biết ơn, tôn kính và mến yêu đến cha mẹ./. Những đứa con mất cha hoặc mất mẹ sẽ cài lên ngực áo một bông hồng màu hồng nhạt, ai mất cả cha và mẹ thì sẽ cài lên bông hồng trắng. Hoa hồng trắng mang màu tinh khiết ý nghĩa buồn thương, đồng thời nhắc nhở con người hãy sống thật tốt, thật ý nghĩa để những người ra đi cảm thấy tâm hồn được an nhiên, thanh thản và không còn vướng bận chuyện nơi trần thế. Ai mang trên ngực bông hồng trắng sẽ thấy sự nhắc nhở rằng họ đã lỡ mất đi thứ quý giá nhất để từ đó hãy sống và hành động sao cho phải với lương tâm, với sự hy sinh vất vả của cha mẹ. Vào ngày lễ Vu Lan khi bước chân đến chùa, chúng ta không nên quên dừng lại để cài cho mình một bông hồng trên ngực áo. Bông hoa hồng được chọn là biểu tượng của tình yêu, của sự cao quý, ngát hương. Việc nhớ về các đấng sinh thành và cài lên ngực bông hoa hồng là thứ tình cảm đẹp nhất, là chữ "Hiếu" mà những người con muốn gửi tới các bậc sinh thành. Nhiều người Việt Nam đến ngày Vu Lan đều cài bông hoa hồng lên áo. Khi hỏi thì thiền sư mới biết trong ngày này ai còn mẹ thì được cài bông hoa hồng màu đỏ, ai mất cha mẹ thì được cài hoa hồng màu trắng. Và vào năm 1962, thiền sư Thích Nhất Hạnh đã viết nên quyển sách mang tên "Bông hồng cài áo". Chính câu chuyện của thiền sư đã khởi điểm cho nghi thức bông hồng cài áo mùa Vu Lan. Vào ngày lễ Vu Lan, người ta sẽ cài lên ngực một bông hoa hồng để bày tỏ lòng thành với cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Những ngày rằm tháng Bảy âm lịch hàng năm, nhà nhà trên khắp cả nước Việt Nam đều thành kính bước vào mùa Vu Lan, mùa báo hiếu. Những ngày này, mọi người dù già hay trẻ, trai hay gái đều đến dự lễ Vu Lan. Họ thành kính và ngập tràn trong cảm xúc biết ơn khi đón nhận một bông hoa hồng cài lên ngực áo một cách trang trọng.
Sáng 12-8 (nhằm ngày 15-7 âm lịch), đông đảo người dân đến chùa Pháp Hoa (quận 3, TP.HCM) tham dự nghi thức “Bông hồng cài áo” nhân đại lễ Vu Lan 2022.
Nghi thức hoa hồng cài áo nhắc nhở chúng ta không quên cha mẹ, sống tốt hơn để người sống được vui lòng, người đã khuất được an nghỉ”, chị Trần Thị Kim Chi (21 tuổi – Ngụ TP Thủ Đức) bộc bạch. (PLO)- Làm mì Quảng ở mình thì dễ, dễ bởi đi ra chợ một loáng là xong. Lễ Vu Lan báo hiếu là một trong những ngày lễ lớn của những người theo đạo Phật. Nghi thức “Bông hồng cài áo” trong lễ Vu Lan nhằm nhắc nhở mỗi người con có hiếu với cha mẹ, tưởng nhớ cha mẹ đã mất. Bông hồng màu đỏ thắm dành cho những người còn cha và mẹ. Người mất cha hoặc mất mẹ sẽ cài lên ngực bông màu hồng nhạt. Bông hồng trắng dành cho ai kém may mắn hơn, mất cả cha lẫn mẹ. (PLO)- Sáng 12-8 (nhằm ngày 15-7 âm lịch), đông đảo người dân đến chùa Pháp Hoa (quận 3, TP.HCM) tham dự nghi thức “Bông hồng cài áo” nhân đại lễ Vu Lan 2022. Cứ đến rằm tháng 7 âm lịch hằng năm, chùa Pháp Hoa tổ chức lễ cài hoa lên áo nhằm bày tỏ lòng thành với cha mẹ, ông bà, tổ tiên.
Mỗi dịp Vu lan, thường vang lên “điệp khúc” hỏi - đáp giữa đứa con và người mẹ trong tản văn “Bông hồng cài áo”. Nhưng mùa Vu lan năm nay, tôi lại muốn nhắc ...
Gần đây, những đứa con có phần “dạn dĩ” hơn mỗi khi thổ lộ tâm tình mùa Vu lan. Giản dị, đúng mực nhưng lại trường cửu bất tuyệt, như tình mẹ. Những đứa con thời nay cũng rất ít khi nói về mẹ, mà cất giấu đâu đó trong tim và chỉ trào dâng cảm xúc mỗi khi có ai khơi gợi… Biết bao gió dập sóng dồi, biết bao chèo chống trên “hải trình” ấy… Cho nên, cũng ở đoạn thơ này, thấy có thêm mấy câu mang tính đúc kết: “Chữ rằng “sinh ngã cù lao”/ Bể sâu khôn ví, trời cao khôn bì”. Ở đoạn cuối tản văn danh tiếng viết từ năm 1962 để dâng mẹ và làm quà Vu lan “cho những người nào có diễm phúc còn mẹ”, tác giả thổ lộ: “Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Mới hay, tình thương và cách thức diễn tả tình thương thì thường giống nhau, dễ “bắt chước” lẫn nhau, dù bạn đang ở đâu trên trái đất mênh mông này. Thực ra, những câu hỏi - đáp này đều do tác giả tự nghĩ lấy và diễn đạt uyển chuyển, dài dòng hơn, mang ý gợi mở cho đứa con.