TP HCM- Đã 25 mùa Vu Lan trôi qua, Thủy chưa một lần biết mặt mẹ, ước mong một lần báo hiếu cũng chưa thành bởi mẹ bỏ đi từ khi cô mới chào đời.
Tôi bắt đầu viết nhật ký, kể với mẹ những câu chuyện vui buồn của mình. Hy vọng sau này, khi đoàn tụ mẹ sẽ biết được tôi đã lớn lên như thế nào", cô nói. Và rồi cô bé 15 tuổi đánh liều, một mình bắt xe ôm xuống Thủ Đức tìm mẹ. Có lần Thủy tâm sự muốn tìm ba mẹ ruột nhưng bà Thanh cũng bất lực vì thông tin về họ rất ít ỏi. "Vào Ngày của mẹ hay lễ Vu Lan, thấy con bé thoáng buồn, tôi biết Thủy đang nhớ mẹ. Thương con, tôi chỉ biết động viên, khuyên con mạnh mẽ và hy vọng sẽ có ngày gia đình đoạn tụ, dù chỉ còn chút cơ hội mong manh", bà Thanh nói. Bà Đoàn Thị Thanh, Phó khoa phục hồi chức năng, Bệnh viện Từ Dũ chia sẻ, gặp Thủy từ tháng 3/2013. Nụ cười lạc quan của cô bé khiến bà có ấn tượng ngay lần đầu gặp mặt. Bà kể, dù bị khiếm khuyết nhưng Thủy luôn mạnh mẽ khiến ai cũng phải khâm phục. Không chỉ học giỏi, cô bé còn rất năng động. Điều khiến bà tự hào nhất là Thủy tốt nghiệp đại học và trở thành cô giáo như mong ước. "Ngày dự lễ tốt nghiệp, tôi còn nhớ con bé được cho ngồi trên ghế để tiện thầy cô trao bằng. Bên dưới sân khấu, tôi đã xúc động vì mừng con đã trưởng thành", bà Thanh nhớ lại. "Có thể vì nghèo, vì đông con, vì bị bệnh mà ba mẹ ruột đã bỏ tôi. Nhưng dẫu sao tôi vẫn thấy hạnh phúc hơn so với nhiều người. Tôi luôn nghĩ mình được mẹ sinh ra trên đời đã là một ân huệ. Tôi chỉ mong được gặp lại ba mẹ để nói lời cảm ơn, được báo hiếu nếu họ còn sống trên đời", Thủy bộc bạch. Di chuyển bằng hai đầu gối, ròng rã cả ngày trời nhưng thông tin về mẹ Thủy vẫn chỉ là con số không. Có người nói mẹ cô đã chuyển đi nơi khác từ rất lâu rồi. "Một mình nhích từng bước, tôi cảm giác lạc lõng, cô đơn. Trong dòng người, tôi thấy các bạn được bố mẹ bồng bế, dắt tay nhau, tôi nhìn theo và thèm khát, rồi bắt đầu òa khóc", Thủy kể. Nhưng khi đó cô bé vẫn có niềm tin sẽ có ngày gia đình đoàn tụ. "Trong từ điển sống của tôi không bao giờ có hai chữ từ bỏ", cô cười, qua lớp kính cận, đôi mắt sáng, có chút ửng đỏ nhớ lại. Sau lần đi tìm mẹ không thành đó, Thủy tập trung học để thực hiện ước mơ làm cô giáo, khi đủ tự tin về kinh tế sẽ tiếp tục đi tìm mẹ. Cô hy vọng một ngày nào đó, khi gặp được nhau mẹ sẽ thấy tự hào vì mình. Ký ức về tuổi thơ của Thủy là những lần bị bạn bè trêu chọc, bàn tán về ngoại hình khác lạ của mình. Ngày đầu tiên vào lớp 1, cô bị bạn gọi là đứa không cha không mẹ, đi bằng đầu gối. Thủy kể, khi ấy chỉ có suy nghĩ không muốn đi học nữa và "ước gì ba mẹ đừng sinh ra mình". Được các cô ở trung tâm động viên, cô bé dần vượt qua nỗi mặc cảm, tiếp tục đến trường. Năm 12 tuổi, cô được đưa về lại làng Hòa Bình (bệnh viện Từ Dũ). Ở đây, Thủy cảm thấy cuộc sống thoải mái hơn vì gặp gỡ các bạn có hoàn cảnh giống như mình. "Tôi đã dần lấy lại sự tự tin và cố gắng học để theo đuổi ước mơ. Tôi cũng không oán trách ba mẹ nữa, bắt đầu có suy nghĩ muốn tìm lại họ", cô gái vừa tốt nghiệp ĐH Sư phạm, nhớ lại. Khoảng thời gian học lớp 10, Thủy nghe được thông tin mẹ ruột mình từng sống ở Thủ Đức. Lần đầu tiên trong đời cô thấy mẹ gần mình đến vậy nhưng nội tâm giằng xé, không biết có nên đi tìm mẹ hay không, sợ mình bị từ chối lần thứ hai. Sau bữa tối, cô giáo Phạm Thị Thu Thủy lại mở chiếc hộp đựng giấy, kéo, dây kẽm, keo dán... để làm nốt một bông hồng đỏ, chuẩn bị cho lễ Vu Lan. Thủy cho biết, cô không có thói quen đi chùa nhưng luôn nhớ về ba mẹ vào ngày này. "Tôi sẽ tự tay làm một bông hồng đỏ và cài lên áo, cầu nguyện cho ba mẹ ở nơi nào đó luôn bình an và mong ngày cả nhà tìm thấy nhau", cô nói. Ngày 10/3/1997, cô bé Thủy chào đời ở bệnh viện Từ Dũ với đôi chân co quắp từ đầu gối đến bàn chân. Sau khi sinh, mẹ bỏ cô lại rồi đi mất. Ở lại bệnh viện khoảng hơn một tháng, Thủy được chuyển sang Trung tâm nuôi dưỡng, bảo trợ trẻ em Tam Bình.
'Ông xã mất khi tôi 35 tuổi, gần 20 năm sau mẹ tôi cũng qua đời. Mỗi mùa Vu Lan về, tôi lại thấy bơ vơ vì tôi không có con. Nhìn mọi người đi chùa cùng con ...
Nhìn mọi người đi chùa cùng con cháu, cài bông hoa lên ngực, tôi cũng chạnh lòng…’. Nhìn mọi người đi chùa cùng con cháu, cài bông hoa lên ngực, tôi cũng chạnh lòng… Nhưng chùa làm Vu Lan cho các cụ ở đây khiến tôi thấy ấm áp hơn" - Cụ Nguyễn Thị Nguyệt. Thưở ấu thơ, trong mắt trẻ, mẹ cha là người biết mọi thứ, mạnh hơn tất cả. Cha mẹ là hai ngọn núi, che chở, mang lại bình yên cho đứa con. Nhìn mọi người đi chùa cùng con cháu, cài bông hoa lên ngực, tôi cũng chạnh lòng… Nhưng chùa làm Vu Lan cho các cụ ở đây khiến tôi thấy ấm áp hơn”, cụ bộc bạch. ‘Ông xã mất khi tôi 35 tuổi, gần 20 năm sau mẹ tôi cũng qua đời. Mỗi mùa Vu Lan về, tôi lại thấy bơ vơ vì tôi không có con. Nhìn mọi người đi chùa cùng con cháu, cài bông hoa lên ngực, tôi cũng chạnh lòng…’. "Ông xã mất khi tôi 35 tuổi, gần 20 năm sau mẹ tôi cũng qua đời. Mỗi mùa Vu Lan về, tôi lại thấy bơ vơ vì tôi không có con. “Ông xã mất khi tôi 35 tuổi, gần 20 năm sau mẹ tôi cũng qua đời. Mỗi mùa Vu Lan về, tôi lại thấy bơ vơ vì tôi không có con. Cụ Nguyệt kể, ngày trẻ, vợ chồng cụ đã cùng nhau chạy chữa khắp nơi nhưng cả 3 lần đều hư thai. ‘Ông xã mất khi tôi 35 tuổi, gần 20 năm sau mẹ tôi cũng qua đời. Mỗi mùa Vu Lan về, tôi lại thấy bơ vơ vì tôi không có con. Cụ bà bộc bạch: “Tôi không có con cái nên mùa Vu Lan đến chỉ thấy nhớ mẹ. Ngày trước mẹ tôi rất hiền, yêu thương các con, công việc cực khổ đến mấy bà cũng làm chỉ để nuôi các con học hết đại học. Mẹ mất cũng đã hơn 20 năm, nhưng những ký ức về mẹ với tôi thì vẫn còn nguyên đó”. Cụ bà tâm sự: “Những dự định, kế hoạch cho gia đình nhỏ dang dở hết, tôi về lại ở với mẹ ruột và em gái dưới chân cầu Bông. Khi tôi hơn 50, mẹ cũng ra đi, tôi không nghĩ có ngày lại cảm thấy lạc lõng, bơ vơ đến vậy”.
Đó là cuộc hội ngộ tại Lagi Farmstay (khu du lịch Cam Bình, thị xã La Gi) vào sáng ngày 8/8/2022 - Đơn giản với khu vườn đầy cây xanh, vài căn phòng nghỉ cấu ...
Càng quý anh ở cái tình quê hương, họ tộc luôn thấm đậm, nồng hậu mà trong sáng tác đã đong đầy nỗi nhớ thương. Tôi nhớ mấy câu thơ trong bài “Trên sông khói sóng” của Đỗ Nghê/Đỗ Hồng Ngọc - 1971: “Người về Mường Mán về Sông Pha/ Người ra Mũi Né về Đại Nẫm/ Thương giọt chuông chiều Lạc Đạo xa”… Với bác sĩ - nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc luôn nặng tình như thế! Trong cuộc gặp gỡ này bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã ra mắt và ghi tặng mọi người tập sách “Bông hồng cho mẹ & Những cảm nhận học Phật”, gồm 37 bài, dày 270 trang. Trong đó có nhiều đề tài anh đã từng viết trên nhiều tạp chí về văn hóa Phật giáo. Trên Youtube “bs.do hong ngoc”, anh với tư cách người “học Phật” mang đến nhiều khóa tu, một số tự viện ở thành phố Hồ Chí Minh những câu chuyện về Phật học và đời sống qua lăng kính của nhà khoa học, nhà thơ… Anh kể, sau một cơn bệnh thập tử nhất sinh, vượt qua cuộc đại phẫu sọ não, anh bắt đầu nghiền ngẫm về triết lý sống an nhiên của Phật giáo bằng tâm thế của một người “học Phật”. Anh với kiến thức y học căn bản của một tiến sĩ y khoa quốc gia của Y khoa Đại học đường Sài Gòn (1969) và trải nghiệm nhiều năm là Giám đốc trung tâm truyền thông GDSK - Sở Y tế thành phố Hồ Chí Minh, cho nên anh khéo biểu đạt, biện giải từ tinh thần thiền định, không theo cách nghĩ là phải ngồi yên một chỗ, buông xả, đến với “thiền và thở” mà anh dẫn dắt được người nghe với nhiều thi vị, khi coi đó là cách điều khiển sự thở. Anh kể chuyện bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, từng tốt nghiệp bác sĩ nhi khoa ở Pháp năm 1941, do mắc bệnh lao phổi và phải qua bao ngặt nghèo trong cứu chữa, chịu mổ 7 lần và chỉ còn 1/3 lá phổi trái. Các chuyên gia y khoa dự đoán chỉ sống chừng 2 năm thôi… Vậy mà bác sĩ Nguyễn Khắc Viện sống dài hơi thêm 50 năm, để lại nhiều công trình nghiên cứu, tác phẩm về y học, tư tưởng sống thanh niên. Có thể coi bác sĩ Nguyễn Khắc Viện là “tiền bối” về phương pháp thở bụng mang lại điều kỳ diệu cho những người quan tâm đến sức khỏe sau này. Nhưng với bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã vừa ứng dụng thở bụng vừa kết hợp thiền định một cách khoa học, đơn giản và phù hợp với điều kiện cuộc sống của mỗi người. Đó là cuộc hội ngộ tại Lagi Farmstay (khu du lịch Cam Bình, thị xã La Gi) vào sáng ngày 8/8/2022 - Đơn giản với khu vườn đầy cây xanh, vài căn phòng nghỉ cấu trúc thanh thoát nằm bên chiếc ao đầy sen và cá kiểng... Thế mà “hội trường” từ một quầy bar và các loại băng gỗ, ghế bàn cà phê... được bày biện khá đẹp mắt, đã đông người đến dự từ sớm hơn giờ mời. Đây là buổi họp mặt “ngẫu hứng” của nhà thơ - bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, là người con của quê hương La Gi kết hợp về thăm quê nhân mùa Vu lan và gặp gỡ những người thân, những anh em văn nghệ sĩ địa phương. Không những quanh quẩn khu vực trung tâm thị xã mà còn nhiều người từ xã Tân Thuận (Hàm Thuận Nam) là quê mẹ của anh cũng kịp đến. Với khoảng hơn 70 người có mặt trong một không khí thân mật, ấm áp và gần như suốt buổi trao đổi vẫn giữ được cái không gian vừa lắng đọng vừa chân tình.
WESTMINSTER, California (NV) – Noi theo gương hiếu hạnh của Tôn Giả Mục Kiền Liên, Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại (GHPGVNTNHN) tổ ...
Tỳ Kheo Ni Thích Nữ Như Như, trụ trì Quan Âm Tịnh Thất, Westminster, chia sẻ: “Hôm nay, tôi có duyên lành đến chùa Điều Ngự để dự Đại Lễ Vu Lan. Mùa hiếu hạnh không phải để nhắc nhở cho những người con hiếu thảo, mà còn nhắc đến những người con bất hiếu trước đây. Nhân mùa lễ hội Vu Lan năm nay, những ai đã từng quên công ơn cha mẹ của mình thì nên hướng về ngôi nhà Phật, Pháp, Tăng để tu tâm, dưỡng tánh mà nhớ đến công ơn dưỡng dục sinh thành của những bậc phụ mẫu, cũng như nhớ đến công ơn của những bậc cha mẹ nhiều đời, nhiều kiếp của mình.” [qd] Phật tử Như Văn, thành viên trong Ban Đạo Ca Diệu Pháp San Gabriel, chia sẻ: “Nhân Đại Lễ Vu Lan do chùa Điều Ngự tổ chức, chúng tôi đến đây tham dự và đóng góp một ít trong tiết mục văn nghệ. Chúng tôi là những người Phật tử nên lúc nào cũng noi theo gương hiếu hạnh của Đức Tôn Giả Mục Kiền Liên là báo hiếu đa sanh phụ mẫu trong nhiều đời, nhiều kiếp của mình. Đó cũng là bổn phận của hàng Phật tử trên thế giới.” Hòa Thượng Thích Viên Huy, phó chủ tịch Hội Đồng Điều Hành kiêm tổng trưởng Xã Hội Tăng Đoàn GHPGVNTNHN, trụ trì chùa Điều Ngự, cho biết: “Mùa Vu Lan là truyền thống của Phật Giáo xưa nay trên 2,500 năm, đó là một truyền thống đẹp, và muốn tất cả những Phật tử đều phải nhớ đến công ơn của cha mẹ, cũng như công ơn của Cửu Huyền Thất Tổ. Ngoài ra còn những công ơn khác, như công ơn của quốc gia, tam bảo, chúng sanh…”
25 mùa Vu Lan trôi qua, Thủy chưa một lần biết mặt mẹ, ước mong một lần báo hiếu cũng chưa thành bởi mẹ bỏ đi từ khi cô mới chào đời.
Gieo mầm thiện 08:51 12/08/2022 Gieo mầm thiện 09:10 12/08/2022 Gieo mầm thiện 09:10 12/08/2022 Gieo mầm thiện 09:41 12/08/2022 Tôi bắt đầu viết nhật ký, kể với mẹ những câu chuyện vui buồn của mình. Hy vọng sau này, khi đoàn tụ mẹ sẽ biết được tôi đã lớn lên như thế nào", cô nói. Và rồi cô bé 15 tuổi đánh liều, một mình bắt xe ôm xuống Thủ Đức tìm mẹ.
Với MC Hồng Phúc, dịp Lễ Vu Lan không chỉ đơn thuần là ngày con cái báo hiếu cha mẹ, mà đó còn là thời điểm anh nhìn lại xem bản thân đã làm được gì cho bố mẹ, ...
Diễn viên Hòa Hiệp cho biết, anh luôn tràn đầy cảm xúc khi hát về mẹ cha. Nhiều khán giả nói những vở diễn của nghệ sĩ Lệ Thủy là một phần kí ức với cha mẹ họ cùng họ lớn lên. Vì vậy, sau mấy chục năm mới gặp nghệ sĩ Lệ Thủy ở ngoài đời, họ như được ôn lại kỉ niệm xưa. Lý do tôi đưa mẹ đi quay hình MV nhiều vào lúc này vì mẹ đã lớn tuổi vẫn còn mê ca hát lắm nên giờ còn khỏe đi lại được thì tranh thủ quay MV để kỉ niệm sau này được xem lại”. Cô nói: “Tôi cố gắng hát thật hay, thật giỏi để mẹ hạnh phúc vì khi còn sinh thời mẹ đã đặt hết niềm tin vào tôi, đoàn nghệ thuật Huỳnh Long mãi hưng thịnh đó là ước mơ của mẹ và tôi sẽ cố gắng làm được. Mùa Vu Lan, tôi đã đi diễn tại chùa Phổ Đà ca khúc “Phận xa cha mẹ” để hồi hướng công đức cho mẹ, tôi đã rất xúc động khi trình bày ca khúc và hát rung rưng: "Chỉ mong ai còn cha còn mẹ thì hãy thương lấy cha mẹ mình”. "Cả hai chúng tôi đã chọn hai chiếc áo dài có họa tiết tuồng, bởi tuồng là một nét văn hóa có truyền thống lâu đời của người dân Bình Định nên chọn áo dài có họa tiết tuồng để trình diễn như là một tấm lòng cả hai dành tặng cho khán giả dịp này” - hai nghệ sĩ trải lòng. Chính vì thế, lễ Vu Lan, đối với Phương Vy đó là dịp vượt lên trên những hình thức lễ nghi thông thường, đó là dịp nói lời cảm ơn bố mẹ, cảm ơn vì sự nuôi nấng, cảm ơn vì sự đồng hành và cảm ơn vì là bố mẹ của con. Nam MC cho biết: "Năm nay đặc biệt tôi được bố mẹ bên Mỹ về thăm. Những năm trước khi bố mẹ còn ở Việt Nam, mỗi dịp này tôi đều tổ chức những chuyến đi để bố mẹ được ngắm cảnh, thư giãn. Trước đó, tôi cũng thực hiện chuyến bay sang Mỹ để thăm bố mẹ. Bố mẹ tôi đã lớn tuổi, điều họ cần chính là được sum vầy gia đình, thấy con cái khoẻ mạnh và thành công.