"Với lửa nghề, trong dịp xuân ít nhất cũng phải diễn, phải nhận show để được gặp gỡ, giao lưu với khán giả yêu mến mình. Tuy nhiên không nhận quá đà, có như thế ...
Tuy nhiên không nhận quá đà, có như thế vợ chồng Hứa Minh Đạt trọn vẹn việc dành thời gian cho khán giả và thời gian quây quần bên gia đình". Việt Hương cho biết thêm năm nay là năm đầu tiên chị cùng ông xã và con gái được ăn Tết trọn vẹn tại Việt Nam. Đây cũng là điều bất ngờ và hạnh phúc đối với chị, dù "Năm 2023 sẽ là một năm chạy của Việt Hương nữa, chứ không đi!" Nghệ sĩ Việt Hương cho biết năm 2023 là đúng 30 năm chị theo học và gắn bó với nghệ thuật (1993). Mẹ của Việt Hương dạy Tết đến là phải lo cho bà con nghèo, những hoàn cảnh khó khăn hơn mình ăn Tết. "Năm 2023 là năm đầu tiên Hương với ông xã và con không bận gì ngày Tết.
Nhưng cuộc đời thì vẫn tiếp diễn. Năm 2022 thực sự là một năm đáng nhớ với cá nhân tôi. Có vô số chuyến đi nhỏ, và hai chuyến đi lớn. Một là tôi đi tour thám ...
Một số người trong chúng tôi không nhớ mình đã về đến lều bằng cách nào, hay tại sao túi ngủ (lúc bấy giờ là âm 25 độ C) của mình lại có chỗ cháy xém. Tôi chỉ xin bạn bè và người thân mình, nếu đi du lịch chung thì hãy giúp tôi khoản đó. Thật ra chả đáng vào đâu, nhưng cứ nghĩ mà xem: Đầu năm 2020, ai mà ngờ được một người nào đó phát bệnh ở Vũ Hán để rồi không lâu sau cả địa cầu chao đảo. Nhâm Dần cũng là năm tuổi của mẹ tôi, năm chính xung của bố tôi đồng thời là năm chính xung của ông ngoại. Tôi còn đang hangover (rượu hành) nên tưởng như mình nằm như vậy mãi mãi cũng được. Tôi tỉnh dậy trong mơ hồ, nằm trong lều có lò củi và nhìn kẽ nắng xuyên vào lều, nghe khúc piano từ loa của ai đó. Hoặc khi xe đi qua hồ nước và làm vỡ phiến băng, bánh xe ngập thụp xuống, những gã ấy lại dùng những sợi thép dài xoắn vặn cùng với mớ dụng cụ mà phụ nữ như tôi không biết gọi tên là gì. Cái đẹp hoang vắng, quạnh quẽ và khi biết rằng làng Tuần lộc này chắc chỉ tồn tại được thêm chục năm, tôi gọi đó là cái đẹp của sự mất mát. Một là tôi đi tour thám hiểm hang động Sơn Đoòng, hai là đi thăm làng Tuần lộc ở tận đất nước Mông Cổ xa xôi, đều là với hội bạn thân. Chúng tôi đến làng Tuần lộc, đêm ấy trăng hạ huyền, chỉ còn sáng một nửa nhưng đẹp nao lòng. Còn nhớ tối hôm đấy, tôi đi chơi với đám bạn, sáu đứa đang lên cao trào, đâu chừng sáu lít, thì mẹ tôi nhắn "Con về gấp, ông mất rồi". Điều tôi nhớ nhất năm Nhâm Dần này có lẽ là sự ra đi của ông ngoại mình.